Page 151 - Đắc Nhân Tâm
P. 151

Đ Ắ C   N H Â N   T Â M


          ngày nọ, Chris đang chăm chú vào công việc của mình tại bàn học, tôi
          đến gần, hỏi Chris xem cậu có muốn học ở lớp cao cấp không. Tôi muốn
          nắm được một dấu hiệu nào đó trên gương mặt của Chris, tôi thấy cậu
          bé mười bốn tuổi ấy đang cố tìm cách ngăn những giọt nước mắt.

                “Ai ạ? Em ư? Em ư? Thầy Rowland? Em làm được sao?”

                “Chris, đúng thế, em đủ sức làm được!”

                Đến đây, tôi cũng phải ngừng lại vì chực trào nước mắt xúc
          động. Khi Chris bước ra khỏi lớp ngày hôm ấy, cậu có vẻ cao hơn cả
          tấc. Cậu ấy nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh và nói giọng rõ ràng:
          “Em cảm ơn thầy, thầy Rowland”.

                Chris đã dạy cho tôi một bài học mà tôi không bao giờ quên.
          Đó là lòng ước muốn sâu xa được cảm thấy mình quan trọng. Tôi đặt
          một tấm bảng trước cửa lớp ghi hàng chữ “Bạn là người quan trọng”
          để mọi người có thể thấy và để nhắc nhở chính tôi rằng, mọi học
          sinh tôi gặp đều quan trọng như nhau”.

                Một sự thật rõ ràng là hầu hết mọi người bạn gặp đều cảm
          thấy họ hơn bạn ở một điểm nào đó. Cách chắc chắn để chiếm

          được cảm tình của họ là khiến họ nhận thấy, bằng một cách tế
          nhị, rằng bạn thành thật thừa nhận tầm quan trọng của họ.
                Triết gia Emerson từng nói: “Mọi người tôi gặp trong đời đều
          hơn tôi ở một điểm nào đấy và tôi học được điểm ấy của anh ta”.

          Nhưng khổ nỗi, những con người tầm thường lại hay kiêu ngạo,
          tự mãn và khoa trương ầm ĩ nên chẳng muốn học hỏi ở ai điều
          gì cả. Như đại văn hào Shakespeare đã viết:



                                         149
   146   147   148   149   150   151   152   153   154   155   156